Cuộc hội ngộ giữa cao tăng và đạo tặc: Vị tha có sức mạnh thay đổi tương lai

Ngày đăng: 22/11/2018
Qua câu chuyện về cuộc gặp gỡ bất ngờ của vị thiền sư và tên trộm mang ý nghĩa vô cùng sâu sắc về lòng vị tha. Nó không thay đổi được quá khứ nhưng lại có sức mạnh thay đổi tương lai.

Câu chuyện “Cao tăng và đạo tặc”

 Trong quãng thời gian tu hành của mình, vị hòa thượng sống một đời thanh bần, cả gia tài của ngài chỉ có một chiếc bát để khất thực. Tuy nhiên trí huệ mà ngài chứng ngộ lại vô cùng cao thâm mà không gì có thể sánh được. Thời ấy các bậc vương tôn, hoàng đế, cũng như các bậc trí giả hầu như đều là học trò của ngài.
Lúc đó có một hoàng hậu vô cùng sùng bái vị hòa thượng. Khi ngài vào thành hồng Pháp, khất thực, hoàng hậu đã cố tình cho người làm một chiếc bát bằng châu báu. Đợi khi ngài vào cung điện thuyết Pháp hoàng hậu nói: “Trước tiên xin ngài hãy đồng ý tặng cho ta một vật”.
Vị hòa thượng đáp: “Bần tăng cả người chẳng có thứ gì ngoài một chiếc bát để đi khất thực, vậy thứ hoàng hậu cần là gì?”.
Hoàng hậu đáp: “Ta chính là muốn cái bát đó của ngài”.
Vị hòa thượng đáp: “Được, xin hoàng hậu lấy đi”.
Hoàng hậu đáp: “Vẫn chưa xong, ta muốn đổi một thứ với ngài, xin hãy nhận chiếc bát của ta”.
Vị hòa thượng đáp: “Được, bát gì cũng được”.
Khi ấy vị hòa thượng hoàn toàn không biết chiếc bát mà hoàng hậu muốn đổi cho mình lại được làm bằng châu báu.
Sau khi vị hòa thượng nhận chiếc bát của hoàng hậu, trên đường trở về ngôi miếu hoang đổ nát để nghỉ ngơi, ông bất ngờ gặp một tên đạo tặc.
Tên đạo tặc thấy hòa thượng mặc chiếc áo cũ rách nhưng trong tay lại cầm chiếc bát bằng vàng ngọc lấp lánh, hắn gần như không thể tin vào mắt mình.
Hắn nghĩ: “Cái bát này dường như chẳng có chút quan hệ nào với với lão hòa thượng, sớm muộn cũng bị người khác lấy mất. Người khác có thể, vậy sao mình lại không?”.
Vậy là tên đạo tặc liền bám theo vị hòa thượng trở về miếu hoang. Ngôi miếu hoang đó tứ bề trống không, tường không cửa miếu không nóc, như thể đã quá lâu rồi không có người ghé qua.
Trên tường có cái cửa sổ nhỏ, tên đạo tặc thấy vậy liền ẩn ở bên ngoài. Hắn biết người tu Phật ngày chỉ ăn một bữa, ăn xong sẽ đả tọa nghỉ ngơi. Hắn tính đợi đến khi hòa thượng tĩnh tâm đả tọa thì sẽ ra tay, lúc đó chính là thời điểm thích hợp nhất.
Nhưng điều bất ngờ là khi vị hòa thượng này ăn cơm xong lại không hề nâng niu “báu vật” mà cứ tiện tay quăng chiếc bát bằng châu báu đó ra ngoài cửa sổ, cạnh chỗ tên đạo tặc ẩn náu.
Điều này khiến tên đạo tặc giật mình sửng sốt, đây quả là điều hắn hoàn toàn không ngờ tới. Nhất thời, hắn cũng chẳng biết phải ứng phó ra sao: “Sao trên đời lại có người như thế nhỉ? Ăn cơm xong lại bỏ luôn cái bát quý giá như thế này, cứ như kiểu nó chẳng có chút giá trị nào cả”.
Quá bất ngờ trước hành động của vị hòa thượng, tên đạo tặc đứng dậy tiến về phía vị hòa thượng nói: “Tôi có thể hỏi ngài một câu được không? Ngài có biết chiếc bát ngài vừa bỏ đi chính là báu vật không?”.
Vị hòa thượng đáp: “Đương nhiên là biết. Ngươi đừng lo lắng, chiếc bát đó giờ là của ngươi, ta cho ngươi, vậy nên lần này ngươi không bị tính ăn trộm, vì đó là quà ta tặng cho ngươi. Ta cả đời sống thanh đạm, chỉ có chiếc bát là tài vật duy nhất để đi khất thực qua ngày.
Ta cũng biết rõ chiếc bát này ta chẳng thể giữ được lâu, dù sao ta cũng cần phải ngủ nghỉ, ắt cũng có người lấy đi. Ngươi đã không quản đường xa vất vả, theo ta từ trong thành về tới tận đây, vậy nên ngươi hãy nhận đi”.
Tên đạo tặc nghe vậy đáp: “Ngài đúng là bậc thánh nhân, ngài thực sự không để tâm tới cái bát trân quý này sao?”.
Vị hòa thượng đáp: “Từ sau khi ta lĩnh ngộ được chân lý, đối với ta mà nói tất cả mọi thứ đều chẳng chút giá trị nào”.
Tên đạo tặc nói: “Vậy xin ngài hãy tặng cho tôi một điều quý giá hơn: Làm sao để lĩnh ngộ được chân lý mà ngay cả kim tiền cũng chẳng thể so bì?”.
Vị hòa thượng đáp: “Rất đơn giản”.
Tên đạo tặc nói: “Nhưng tôi nói trước, tôi là một tên đạo tặc khét tiếng vùng này”.
Vị hòa thượng nghe vậy không mảy may động tâm nói: “Ai mà không phải chứ? Đừng quá bận tâm những điều nhỏ nhặt không đáng quan trọng đó, mỗi người chúng ta đều là đạo tặc.
Tại sao? Bởi từ lúc sinh ra chúng ta đã không ngừng lấy những thứ của người khác, mỗi người đều là đạo tặc, vậy nên đừng quá bận tâm.
Ta cũng vì thế mà cả đời áo chỉ sờn vai, sống một cuộc sống thanh bần qua ngày. Bất luận là ngươi làm việc gì, chỉ cần chú tâm làm cho tốt việc đó là được.

Hãy ghi nhớ: Trước khi trộm đồ người khác ngươi hãy nghĩ đến cảm thụ của họ và nhận thức của mình, nếu như không thể nghĩ đến cảm thụ của họ vậy thì đừng có lấy. Nguyên tắc chỉ đơn giản vậy thôi”.
Tên đạo tặc nghe xong đáp: “Việc này quá đơn giản. Sau này tôi còn có thể gặp lại ngài không?”.
Vị hòa thượng đáp: “Ta sẽ ở đây hơn chục ngày, trong khoảng thời gian này ngươi đều có thể tìm ta, nhưng mà trước tiên ngươi hãy thử làm theo điều ta nói”.
Vậy là trong mười mấy ngày này tên đạo tặc thử làm theo điều vị hòa thượng nói, anh ta phát hiện rằng đó là việc khó nhất trên đời.
Thậm chí có lần anh ta vào hẳn trong hoàng cung, mở hòm vàng bạc kim ngân ra, nhưng… Mỗi khi muốn lấy một món đồ, trong lòng anh ta liền nhớ đến sự nhận thức của mình.
Vì để tuân thủ lời hứa, nên mười mấy ngày qua đi, anh ta cũng chẳng lấy được món đồ nào. Anh ta phát hiện khi một người có được nhận thức của mình, ăn cắp đồ của người khác quả là một việc muôn vàn khó khăn. Cuối cùng thì dục vọng trộm đồ trong anh ta cũng dần mất đi.
Anh ta đến tìm vị hòa thượng kia nói: “Cuộc sống của tôi tất cả bị ngài làm cho đảo lộn hết cả rồi, bây giờ tôi không thể ăn trộm được thứ gì nữa cả”.
Vị hòa thượng nói: “Vấn đề là ở anh không phải ở ta, nếu như anh vẫn cứ muốn tạo nghiệp như cũ, vậy thì đem nhận thức đó bỏ đi”.
Tên đạo tặc đáp: “Nhưng mà những khoảnh khắc có được nhận thức đó rất quý giá. Cả đời tôi chưa bao giờ có được những phút giây tự tại như vậy, dù cho có vàng bạc châu báu của cả vương quốc này cũng chẳng thể so bì”.
“Bây giờ tôi đã hiểu được ý nghĩa câu nói của ngài: Sau khi lĩnh ngộ được chân lý thì mọi thứ chẳng đáng giá đồng tiền.
Tôi cũng không ngừng lĩnh ngộ được nhận thức mới. Tôi đã được uống qua nước cam lộ, tin rằng ngài nhất định thời thời khắc khắc đều được đắm chìm trong đó. Vậy nên ngài có thể thu nhận tôi làm đồ đệ học theo ngài không?”.
Vị hòa thượng đáp: “Đúng là ta thời thời khắc khắc không đâu là không tham ngộ trong chân lý. Ngay từ lúc đầu anh bám theo ta, ta đã điểm hóa nhận anh làm đồ đệ rồi. Khi đó anh muốn trộm bát của ta, nhưng ta thì lại nghĩ làm sao để ‘trộm’ anh lại, vậy nên chúng ta không hẹn mà hợp”.
Có ai mà biết, tên trộm trong câu chuyện trên đây cũng chính là Bồ Tát Long Thụ và quá trình tu đạo của Ngài. Câu chuyện thiền sư và tên trộm được người đời truyền nhắc nhau mãi về sau.