Loading...

Nghe chuyện tâm linh về thề độc bạn sẽ không dám thề thốt cho vui mồm

Ngày đăng: 04/06/2019
Những chuyện tâm linh về thề độc sau đây sẽ giúp chúng ta thức tỉnh, cẩn trọng hơn trong lời ăn tiếng nói, không còn dám bạ đâu nói đó như trước nữa.
Chúng ta thường nói “lời nói gió bay” thế nhưng có những người lại khá cẩn trọng trong lời ăn tiếng nói vì họ tin rằng lời mình nói ra luôn có Thần linh chứng giám. Họ tin rằng “trên đầu ba thước có thần linh,” mỗi hành vi lời nói của con người đều là được thần linh thấu tỏ, ghi chép lại hết, chỉ chờ đến thời điểm là lời thề sẽ linh nghiệm.
Văn hoá truyền thống phương Đông và phương Tây đều rất coi trọng lời thề, coi đó là thệ ước của con người với Trời và Thần, tuyệt đối tôn nghiêm thần thánh. Lời thề chớ vội buông ra khi chưa hiểu nghiệp báo của nó, nếu tuỳ tiện phát lời thề độc, coi thường nhân – quả, đều phải chịu kết cục bi thảm.

Cuộc đời truân chuyên vì thề độc

 Một trong những chuyện tâm linh về thề độc đáng sợ nhất đó là về một Tỳ kheo ở thời đức Phật còn tại thế. Sau khi tu tập đủ chứng đắc quả A La Hán, cô nói về nhân quả đời trước khiến bản thân từng phải chịu không ít khổ cực.
Vào đời quá khứ, cô từng làm vợ của một vị trưởng giả rất giàu có, có người tiểu thiếp sinh được đứa con trai nhưng vì cô sợ bị thất thế, không được coi trọng như trước nên giết chết đứa trẻ.
Thế nhưng khi bị người tiểu thiếp chỉ đích danh thì cô chối đây đẩy và phát lời thề độc rằng: “Nếu quả thật tôi giết con của cô thì chồng tôi sẽ bị rắn cắn, con tôi sinh ra sẽ bị nước trôi, bị sói ăn thịt, tự tôi sẽ ăn thịt con mình, thân tôi sẽ bị chôn sống, cha mẹ người nhà đều sẽ bị lửa lớn thiêu chết’.
Với tội ác này cô chết bị đọa vào địa ngục chịu vô số những khổ não đau đớn. Sau khi chịu tội ở địa ngục xong, được sinh làm con gái một vị Phạm chí. Thời điểm cô mang thai sắp đến ngày sinh nở có việc nên phải cùng chồng đi về nhà cha mẹ. Sinh con trong đêm thì chồng bị một con rắn độc cắn chết.
Dù khóc than buồn khổ nhưng sáng mai tỉnh dậy cô phải một tay dắt đứa con lớn, tay bồng đứa con nhỏ đi tiếp. Lúc vượt qua con sông cô để đứa con lớn ở bờ sông để bế đứa con nhỏ bơi qua sông trước, đặt con trên bờ rồi mới quay lại đón đứa con lớn. Thấy mẹ quay lại đón, đứa lớn vội chạy ra gần bờ và không ngờ liền bị nước cuốn trôi đi mất, quay lại chỗ đứa con nhỏ thì nó đã bị sói ăn thịt mất.
Trong hai ngày mất cả chồng lẫn con rồi đến khi về nhà thì bố mẹ vừa bị chết cháy cách đây vài ngày. Một người bạn thân của gia đình đưa về nhà, nuôi dưỡng như con gái.
Về sau cô tái hôn với một người khác, một hôm chồng say rượu trở về nhà ông liền trói cô lại rồi đánh đập tàn độc, nấu thịt đứa con mới sinh bắt ăn. Vì sợ hãi nên dù ruột đau như cắt cô vẫn phải ăn. Sau việc đó, cô bỏ trốn tới nước Ba-la-nại, dừng nghỉ dưới gốc cây thì gặp một người vừa chết vợ, sau này yêu thương và nên duyên vợ chồng nhưng được vài hôm ông này cũng bị chết.
Theo luật của nước ấy, nếu vợ chồng vẫn còn đang sống với nhau thì khi chồng chết, vợ phải chôn theo. Thế là cô bị chôn sống theo chồng. May thay lúc đó có một bọn trộm cắp kéo đến đào mộ để lấy của cải, nhờ đó mà được cứu ra sống.
Không biết mình đời trước đã tạo tội gì mà chỉ trong một thời gian ngắn đã phải liên tục gặp những tai họa khủng khiếp đến như thế. Khi nghe biết đức Phật Thích Ca đang ở nơi tinh xá Kỳ Hoàn, ta liền tìm đến chỗ Phật, cô cầu xin được xuất gia. Vì trong quá khứ  đã có lần cúng dường thức ăn cho một vị Phật Bích Chi, lại nhân đó có phát nguyện tu hành, nên nhờ nhân duyên ấy mà đời này được gặp Phật, cuối cùng tu tập chứng đắc quả A La Hán.

Tham ô công quỹ, chết chẳng toàn thây

 Có vị huyện lệnh ở vùng Thanh Phổ, Thượng Hải ngày nay muốn thu thêm phí vận tải đường thủy hòng trục lợi cho bản thân và bị người dân hết sức phản đối.
Ông ta bèn triệu tập người dân, dẫn theo 20 vị quan cấp dưới có liên quan đến sự vụ vận chuyển đến trước miếu Thành hoàng phát lời thề độc ngay trước mặt bàn dân thiên hạ: “Khoản chi phí tăng thêm đều sẽ được sung vào công quỹ. Nếu ai chiếm dụng quan viên đó khi chết đều không thể giữ lại cái đầu, đầu và thân tách rời, không ở cùng một chỗ, chúng quan lại cấp dưới đều bị báo ứng hiện tiền”.
Mọi người đành tin cho dù huyện lệnh này lại cùng với các quan nhỏ cấp dưới nhét đầy túi riêng, cùng nhau chia chác khoản tiền này.
Không đến một năm, toàn bộ hai mươi vị quan cấp dưới này lại lần lượt nối tiếp nhau qua đời, phần cổ của huyện lệnh cũng lở loét sinh thành một vết loét lớn, bệnh tình ngày càng nguy kịch.
Không lâu sau đó huyện lệnh cũng qua đời khá thê thảm, khi chết “phần cổ nát vụn rơi xuống mà chết.